Bài đăng

Czeslaw Milosz - Nhân Chứng Thế Kỷ — Nicholas

Czeslaw Milosz - Nhân Chứng Thế Kỷ [1] Nicholas Võ Tấn Phong dịch 7.11.2002 — Từng bị cấm, nhưng giờ đây là anh hùng ở quê hương Ba Lan của ông, ông đã chứng kiến những thái cực chính trị bao gồm chế độ Sa hoàng, cách mạng, sự chiếm đóng của phát-xít, những năm 50 dưới chế độ cộng sản và những năm 60 của nổi loạn. Nhưng nhà thơ đoạt giải Nobel này nói rằng ông chưa bao giờ bi quan. Bài viết của Nicholas. Thứ bảy ngày 10 tháng 11 năm 2001 — Tháng 12 năm 1980, một bức tượng được được khánh thành ở xưởng đóng tàu Gdansk ở Ba Lan, nơi khai sinh Công Ðoàn Ðoàn Kết, để kỷ niệm những công nhân xưởng đóng tàu bị giết bởi lực lượng an ninh một thập kỷ trước. Trên bệ bức tượng là hàng chữ từ Thánh Ca (Psalm) 29:11, được nhà thơ Czeslaw Milosz dịch sang tiếng Ba Lan:"Thượng Ðế sẽ truyền sức mạnh cho con dân của người". Năm sau Milosz trở về Ba Lan sau 30 năm lưu đày ở phương Tây. Khi ông đến xem bức tượng Gdansk, những thành viên của Công Ðoàn Ðoàn Kết đã mở ra tấm biểu ngữ lớn với hàng...

Lư Sơn Yên Vũ, Chiết Giang Triều

Hình ảnh
Cuốn “Tô Đông Pha Những Phương Trời Viễn Mộng” của Thiền Sư Tuệ Sỹ, Chương “Lô Sơn Chân Diện Mục” [1], có đoạn: Trích: Một bài thơ khác, được truyền tụng thịnh hành trong giới Thiền tông, nói là của ông. Nhưng không rõ ông làm lúc nào. Trong các tập thi văn của ông, không thấy có. Bài thơ nói khá tinh tế về đạo Thiền, cũng khó biết rõ chân diện mục như Lô sơn. 廬山煙鎖浙江潮 未到生平恨不消 到得還來無別事 盧山煙鎖浙江潮 Lô sơn yên tỏa Triết giang triều Vị đáo sinh bình hận bất tiêu Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự Lô sơn yên tỏa Triết giang triều Bài dịch thơ bằng tiếng Việt hay nhất (không nhớ dịch giả): Mù tỏa Lô sơn sóng Triết giang. Khi chưa đến đó hận muôn vàn. Đến rồi về lại không gì lạ. Mù tỏa Lô sơn sóng Triết giang. Hết trích. Bài thơ hay, nhưng khi tìm đọc nhiều tài liệu, lại nảy ra đôi ba điều thắc mắc. Bài thơ chữ Hán nói về “Lư Sơn”, một nơi nổi tiếng của Trung Quốc, không hiểu sao lại thành “Lô Sơn” trong tiếng Việt, và “Chiết Giang triều” thành “sóng Triết Giang”. Trang Thi Viện [2] đăng bài thơ này hơi ...